|
Thái Miếu (tức
Thái Tổ Miếu) là miếu thờ các vị chúa Nguyễn, từ Nguyễn Hoàng
đến Nguyễn Phúc Thuần. Miếu được xây dựng từ năm Gia Long 3
(1804) ở góc đông nam trong Hoàng thành, đối xứng với Thế Tổ
Miếu ở phía tây nam.
Qui mô và bố
trí kiến trúc của Thái Miếu gần tương tự như Thế Miếu. Tòa điện
chính kiến trúc theo lối nhà kép trùng thiềm điệp ốc, chính
đường 13 gian 2 chái kép, tiền đường 15 gian 2 chái đơn. Phía
đông điện chính là điện Long Đức, phía nam có điện Chiêu Kính.
Đối diện với điện Chiêu Kính ở phía tây là điện Mục Tư, phía bắc
điện này có tòa nhà vuông. Trước sân Thái Miếu có gác Tuy Thành
(tên cũ là gác Mục Thanh), 3 tầng, hình thức tương tự như gác
Hiển Lâm ở Thế Miếu. Hai bên gác Tuy Thành có tường ngắn, trên
có lầu chuông, lầu trống, dưới trổ cửa vòm. Phía nam của gác Tuy
Thành, 2 bên có nhà Tả Vu, Hữu Vu. Toàn bộ khu vực Thái Miếu có
tường gạch bao bọc, trổ 5 cửa ra các phía. Các án thờ của chúa
Nguyễn đều đặt trong tòa điện chính, bài vị phối thờ các công
thần đặt ở Tả Vu và Hữu Vu. Lễ tế tổ chức 1 năm 5 lần vào các
tháng manh xuân, manh hạ, mạnh thu, mạnh đông và quý đông.
Trong cuộc
kháng chiến chống thực dân Pháp đầu năm 1947, khu vực Thái Miếu
gần như bị thiêu hủy hoàn toàn. Năm 1971-1972, hội đồng trị sự
Nguyễn Phước Tộc đã quyên góp và dựng lại 1 tòa nhà 5 gian trên
nền cũ ngôi điện chính để làm nơi thờ tự các chúa Nguyễn. |