|
Quốc Tử Giám là
trường đại học tại Kinh đô Huế.
Nguyên trường Quốc Tử Giám được thành lập lần đầu tiên ở nước ta
từ năm 1076, dưới thời Lý. Ngay từ đầu nó đã có tên gọi là Quốc
Tử Giám và từ đó về sau nó vẫn giữ nguyên vị trí ở kinh đô Thăng
Long, trong khuôn viên Văn Miếu Hà Nội ngày nay.
 |
|
|
Di Luân
Đường |
|
Đến đầu triều
Nguyễn, sau khi thống nhất đất nước, vua Gia Long đã quyết định
xây dựng kinh đô tại Huế. Tháng 8 năm 1803, một trường học mang
tính quốc gia đã được thành lập tại đây với tên gọi là Đốc Học
Đường (hay Quốc Học Đường). Tháng 3 năm
1820, vua Minh Mạng đổi tên trường thành Quốc Tử Giám và tên này
tồn tại mãi đến năm 1945 khi trường Quốc Tử Giám chấm dứt vai
trò của mình cùng với sự sụp đổ của vương triều Nguyễn. Vị trí
trước đây của Trường Quốc Tử Giám tại địa phận An Ninh Thượng,
huyện Hương Trà, cách Kinh thành Huế chừng 5km về phía tây (nay
thuộc địa phận làng An Bình, giáp với làng Long Hồ Hạ, huyện
Hương Trà). Trường nằm bên cạnh Văn Miếu, mặt hướng ra sông
Hương nên cảnh vật rất hữu tình.
Dưới thời Gia
Long, qui mô kiến trúc của trường còn nhỏ, chỉ gồm một tòa chính
ở giữa và hai dãy nhà hai bên, dùng làm chỗ để quan Chánh, Phó
Đốc Học giảng dạy. Sang thời Minh Mạng, qui mô của trường được
phát triển to lớn hơn. Năm 1821, vua cho dựng tòa Di Luân Đường,
một tòa giảng đường và hai dãy nhà học hai bên Di Luân Đường,
mỗi dãy 19 gian phòng học, làm chỗ cho sinh viên đọc sách, làm
bài. Đến đầu thời Tự Đức, Quốc Tử Giám đã khá bề thế nhưng
trường vẫn tiếp tục được mở mang, xây cất. Năm 1848, xây thêm
một tòa nhà 9 gian, xung quanh có tường gạch bao bọc và hai dãy
cư xá, mỗi bên 2 gian cho sinh viên. Trường cũng mở thêm 2 cửa
nhỏ hai bên để sinh viên tiện ra vào
Lúc bấy giờ, cả
nước chỉ có một trường đại học ở Kinh thành nên sinh viên qui tụ
về đây rất đông. Vua Thiệu Trị đã xếp trường vào một trong 20
thắng cảnh của đất Kinh kỳ. Năm 1854, trong một lần tới thăm
trường vua Tự Đức đã làm một bài văn và một bài thờ gồm 14
chương để răn dạy và khuyến khích sinh viên học hành. Toàn bộ
trước tác này đã được khắc vào một tấm bia đá thanh lớn, dựng
trước sân trường. Về sau, trường Quốc Tử Giám đã nhiều lần bị hư
hỏng nặng do thiên tai, nhất là cơn bão năm Giáp Thìn (1904).
Nhưng sau mỗi lần bị hư hỏng, trường đều được phục hồi.
| |
 |
| |
Phòng học của trường Quốc Tử Giám (bên phải Di Luân Đường) |
Đến năm 1908,
thời vua Duy Tân, Quốc Tử Giám được dời vào bên trong Kinh thành,
bên ngoài, phía đông nam Hoàng thành (tức vị trí hiện nay). Qui
mô của trường lúc ấy gồm có: chính giữa là Di Luân Đường; hai
bên là hai dãy phòng học; trước mặt là hai dãy cư xá của sinh
viên; phía sau trường, ở giữa là tòa Tân Thơ Viện, hai bên là
nhà ở của quan Tế Tửu, Tư Nghiệp (hiệu trưởng, hiệu phó) và các
viên chức khác của trường. Trong số các công trình kiến trúc này,
Di Luân Đường, Tân Thơ Viện và tòa nhà dành cho vị Tế Tửu Quốc
Tử Giám ở là những công trình kiến trúc gỗ theo phong cách
truyền thống có giá trị nghệ thuật cao (Tân Thơ Viện, Di Luân
Đường đều có nguồn gốc từ các công trình kiến trúc của Cung Bảo
Định).
Năm 1923, Tân Thơ
Viện trở thành Bảo Tàng Khải Định (Musée Khải Định) nên trường
Quốc Tử Giám phải lập một thư viện mới mang tên Thư Viện Bảo Đại
ở phía sau Di Luân Đường. Từ đó đến tháng 8 năm 1945, thời điểm
Quốc Tử Giám chấm dứt vai trò lịch sử của mình, kiến trúc của
trường hầu như không thay đổi.
Với gần 150 năm
tồn tại, Quốc Tử Giám đã góp phần không nhỏ trong việc đào tạo
những nhân tài cho đất nước. Trong số hơn 500 vị tiến sĩ, phó
bảng của triều Nguyễn, có không ít vị đã từng dùi mài kinh sử
tại ngôi trường này.
Quốc Tử Giám ở
Huế, nay là Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên Huế, là di tích trường
đại học duy nhất thời phong kiến còn tồn tại trên đất nước ta.
Đây là một di tích lịch sử, văn hóa có giá trị rất cao. Ngày
11.12.1993, Quốc Tử Giám cùng với hệ thống di tích cung đình
Nguyễn đã được ghi tên vào danh mục Di Sản Văn hóa Thế giới. |