|
Nằm trong Thành
Nội, đây là Bảo tàng được thành lập sớm nhất ở Huế, vào năm
1923, với danh xưng đầu tiên là Musee’ Khải Định. Sau đó, nó đã
năm lần được thay đổi tên:
-
Tàng Cổ Viện
Huế (từ năm 1947, dưới thời hội đồng chấp chính Trung Kỳ).
-
Viện bảo tàng
Huế (dưới thời Ngô Đình Diệm).
-
Nhà trưng bày
cổ vật (từ năm 1979).
-
Bảo tàng cổ
vật Huế (từ năm 1992).
-
Bảo tàng mỹ
thuật cung đình Huế (từ năm 1995).
 |
|
|
Ngoại
thất điện Long An |
|
Dù sao cũng đã
có một thời, nhất là trước năm 1945, nó là một trong những bảo
tàng sáng giá nhất Đông Dương và được nhiều nhà nghiên cứu cũng
như nhiều học hội trên thế giới biết đến.
Thật vậy, mãi
đến giữa thế kỷ này, học giới trong nước và ngoại quốc vẫn cho
rằng tại Việt Nam, những bảo tàng nỗi tiếng nhất về lịch sử và
mỹ thuật là bảo tàng Louis Finot (nay là bảo tàng Lịch sử Việt
Nam ở Hà Nội), bảo tàng Blanchard de la Brosse (nay là bảo tàng
lịch sử thành phố Hồ Chí Minh), bảo tàng Parmentier (nay là bảo
tàng chàm ở Đà Nẵng) và Musee’ Khải Định. Đó là những bảo tàng
vừa có giá trị quốc gia vừa có gíá trị quốc tế, được thành lập
từ những thập niên đầu thế kỷ XX.
Riêng Musee’
Khải Định là một tổ hợp động sản và bất động sản gắn liền với
triều đại nhà Nguyễn (1802-1945).
Khuôn viên bảo
tàng rộng đến 6.330 m2, trong đó có tòa nhà chính ở giữa với
diện tích mặt bằng 1.185m2 và một số nhà phụ dùng làm kho tàng
trữ cổ vật, sân vườn,...Tòa nhà chính vốn là ngôi
điện Long An
nằm trong cung Bảo Định được xây dựng năm 1845 ở bờ Bắc Ngự Hà.
Đó là một biệt cung để vua Thiệu Trị (1841-1847) thỉnh thoảng
đến tiêu khiển và làm chỗ nghỉ chân hàng năm khi ra cày ruộng
Tịch điền ở gần đó. Vào năm 1909, thời vua Duy Tân, triều đình
cho dời điện Long An đến vị trí hiện nay để làm thư viện của
trường Quốc Tử Giám kề ngay đó. Đến năm 1923, do đề nghị của hội
Đô Thành Hiếu Cổ (Association des Amis du Vieus Hue), Nam Triều
cho di chuyển toàn bộ tài liệu sách vở trong thư viện này qua
một dãy nhà nằm bên trái Di Luân Đường trong khuôn viên trường
Quốc Tử Giám, rồi đặt cho nó cái tên mới là Bảo Đại thư viện,
còn tòa điện Long An cũ thì dùng làm Musee’ Khải Định.
| |
 |
| |
Tranh gương và cổ vật ở điện Long An |
Người xưa đã rất
có lý khi dùng điện Long An làm bảo tàng. Đây là một công trình
kiến trúc tuyệt mỹ bằng gỗ lim, được xây dựng theo phong cách
nghệ thuật kiến trúc cung điện độc đáo của Huế. Ngôi điện được
làm theo kiểu “trùng thiềm điệp ốc” với 128 cột. Trang trí nội
ngoại thất cực kỳ phong phú, giàu tính nghệ thuật và rất thanh
nhã.
Cố họa sĩ Phạm
Đăng Trí đã từng nhận xét: “Những lần tôi đến đây thường say sưa
ngắm những ô hộc chạm xương hay khảm xà cừ nằm trong liên ba
thành vọng đủ cỡ vòng quanh mấy hàng cột trông giống như những
nghi môn có lớp cao lớp thấp. Càng ngắm tôi càng nhận thấy phần
trang trí trong kiến trúc thời Thiệu Trị là tinh vi hơn cả so
với những thời khác tại Huế. Nó vừa lộng lẫy lại vừa thanh nhã
và khéo điểm sáng những chỗ chính, tô mờ những chỗ phụ, trang
sức trong những đoạn cần thiết mà thôi”.
Trên bờ nóc và
bờ quyết thì trang trí hình “lưỡng long tranh châu” và hình “tứ
linh: long lân quy phụng". Nhiều nhà nghiên
cứu mỹ thuật đã đồng ý với nhau rằng đây là “tòa nhà nguy nga
tráng lệ vào hạng đẹp nhất của các cung điện Việt Nam”. Như vậy, riêng
điện Long An đã là một hiện vật bảo tàng qúy báu rồi.
 |
|
|
Nội thất điện Long An
nhà trưng bày chính của Bảo
tàng |
|
Phần lớn các
hiện vật trong bảo tàng này đã được sưu tập và tàng trữ từ năm
1913, khi hội Đô Thành Hiếu Cổ bắt đầu thành lập và hoạt động,
đến tháng 3 năm 1975, khi xảy ra cuộc đảo chính Nhật hất cẳng
Pháp tại Đông Dương, học hội ấy cũng bị tan rã. Bấy giờ, số hiện
vật trưng bay và tàng trữ ở đây đã lên đến gần 10.000 đơn vị.
Chúng được chế tác bằng đủ loại nguyên liệu như vàng, bạc, đồng,
thủy tinh, đất nung, đá, gỗ, mây, tre vải, da, giấy, ...Phần lớn
là đồ ngự dụng, quan dụng, đồ dùng của triều đình, hoàng gia,
các tác phẩm mỹ thuật từng được trưng bày trong các cung điện
tại kinh triều Nguyễn.
Trải
qua sự hủy hoại của thời gian và sự
thất thoát do lòng tham của con người, số cổ vật ở đó không còn
nguyên vẹn như xưa. Nhưng, ngày nay khi đến đó, du khách vẫn còn
chiêm ngưỡng được hàng trăm hiện vật qúy hiếm như ngai vàng,
kiệu vua, long sàn, ngự y, áo hoàng thái hậu,
hài hoàng hậu, sập gụ tủ chè, tranh thơ ngự chế, đồ sành đồ sứ,
đồ bạc, đồ đồng, đồ pháp lam, ...được
trưng bày trong điện này.
Phần lớn đó là
những sản phẩm thủ công mỹ nghệ do các “bàn tay vàng” một thời
làm ra theo lệnh của triều đình, hoặc để cung tiến cho vua.
Chúng không phải là những mặt hàng sản xuất hàng lọat, mà mỗi
thứ chỉ có một bộ hoặc một chiếc duy nhất. Qúy hiếm và độc đáo
là vậy.
| |
 |
|
Trưng bày cổ vật |
Ngoài các hiện
vật được trưng bày, bảo tàng còn cất giữ hàng ngàn hiện vật khác
co triều đình cho sản xuất tại chỗ, đặt làm, hoặc mua từ ngoại
quốc, và do các phái bộ ngoại giao mang đến biếu tặng. Nhiều
nhất ở đây là dồ sứ men lam, thường được gọi là “Bleu de Hue’ “.
Đây là “đồ kiểu” được chế tác bằng kỹ thuật cao, do triều đình
nhà Nguyễn đặt làm từ các lò sản xuất đồ gốm nổi tiếng bên Trung
Hoa, căn cứ theo sở thích, mẫu mã, kích cỡ mà vua quan Việt Nam
nêu ra trong “đơn đặt hàng”. Trong kho gốm men cũng có một số đồ
sản xuất tại Pháp, Nhật, Anh, Mỹ ....khoảng 100 bộ áo quần của
các vua, hòang hậu, hòang tử, quan lại, lính tráng cũng đang
được lưu giữ ở kho đồ vải.
Trong khuôn viên
bảo tàng này, còn có một nhà kho khác tàng trữ hơn 80 hiện vật
Chàm được sưu tầm tại vùng châu Ô, châu Lý ngày xưa, và mang ra
từ Trà Kiệu trong những cuộc khai quật khảo cổ học tại đó vào
năm 1927. Riêng các hiện vật Chàm đã từng được những nhà nghiên
cứu đánh giá là những di sản văn hóa quy hiếm chẳng những của
vùng Viễn Đông mà còn của thế giới nữa. Nhìn chung, ngôi
điện Long An cổ kính cũng như các hiện vật ở đây có một sức hấp
dẫn đặc biệt đối với du khách quốc nội và quốc tế, xưa nay, khi
đến viếng cố đô.
|