 |
|
|
Không gian Kỳ Đài |
|
Kỳ Đài, tục gọi Cột cờ là di
tích kiến trúc thời Nguyễn. Kỳ Đài được xây dựng năm Gia Long
thứ 6 (1807) ở vị trí chính giữa trên mặt nam của Kinh thành,
thuộc phạm vi pháo đài Nam Chánh. Kỳ Đài gồm hai phần: đài cờ và
cột cờ. Đài cờ là một cái đài đồ sộ gồm 3 tầng hình chóp cụt chữ
nhật chồng lên nhau. Tầng thứ nhất cao hơn 5,5m, tầng giữa cao
gần 6m, tầng trên cùng cao hơn 6m. Tổng cộng của ba tầng đài cao
khoảng 17,5m. Chung quanh mỗi tầng đều có xây lan can, mặt nền
của các tầng đài đều lát gạch Bát Tràng. Lối đi từ tầng dưới lên
tầng trên cùng trổ ở mặt bắc. ở tầng trên cùng, xưa có hai điếm
canh và pháo xưởng để bố trí các khẩu đại bác. Cột cờ nguyên xưa
làm bằng gỗ, gồm 2 tầng, cao gần 30m. Năm Thiệu Trị 6 (1846),
cột cờ được thay bằng một cây cột gỗ dài suốt hơn 32m. Đến năm
Thành Thái 16 (1904), cột cờ này bị một cơn bão lớn thổi gãy,
nên sau phải đổi làm bằng ống gang. Năm 1947, khi quân Pháp tái
chiếm Huế, cột cờ lại bị pháo bắn gãy một lần nữa. Năm 1948, cột
cờ bằng bê-tông cốt sắt với tổng chiều cao 37m hiện thấy mới
được xây dựng.
Thời Nguyễn, trong tất cả các
dịp lễ tiết, chầu mừng, tuần du cho đến việc cấp báo đều có hiệu
cờ. Trên đỉnh cột cờ còn đặt một trạm quan sát gọi là Vọng Đẩu.
Thỉnh thoảng, lính canh phải trèo lên Vọng Đẩu dùng kính Thiên
lý quan sát ngoài bờ biển.
Cùng với những
bước thăng trầm của Huế, Kỳ Đài là nơi chứng kiến nhiều sự kiện
lịch sử quan trọng. Ngày 23/8/1945, lần đầu tiên lá cờ của nước
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tung bay phất phới trên đỉnh Kỳ Đài,
báo hiệu sự chấm dứt của chế độ quân chủ. Kỳ Đài không chỉ là vị
trí trung tâm của Thành phố Huế mà còn là một biểu tượng của
mảnh đất Cố đô.
Từ
Bến Văn Lâu nhìn về Kỳ Đài |